Ếch ộp…ếch ộp…
7g tối, tiếng ếch kêu to sau trận mưa cuối mùa tối qua cứ râm ran rỉ rả.
Gió chướng ùa về, ….sắp đến Tết rồi…!
Bạn có sợ tết không?
Phương thì có, rất sợ, rất lo, rất ngán tết…
Khi lạch cạch gõ mấy dòng này, Phương lan man nhớ về 2 năm trước…
Phương lay hoay, hỗn loạn sau thất bại nặng nề gánh theo bao nhiêu nợ nần của 10 năm huy hoàng – với công việc offline.
Phương suy sụp.
“Tôi biết rồi”, “Ui tưởng gì chứ cái đó thì dễ”, “tại tôi chưa làm chứ cái đó tôi biết rồi”…cùng với những lời tâng bốc khen ngợi, dựng lên cho Phương một CÁI TÔI NGẠO NGHỄ.
12 năm làm chủ doanh nghiệp, giống như hòn tuyết lăn, mỗi năm CÁI TÔI càng to dần, to như bánh xe bò.

Kinh nghiệm thực tế của Phương là hay nhất. Những trải nghiệm Phương đã qua, những kiến thức mình được học ở những nơi tốt nhất rồi, sao Phương lại phải học từ những người đi sau mình?
Mình giỏi rồi, sao phải nghe lời khuyên của ai khác mà không tin vào chính mình?
Nghĩ lại buồn cười quá, Phương có khác gì mấy con ếch đang kêu ngoài vườn kia đâu! Y hệt như 1 con ếch ngồi đáy giếng vậy!
Chỉ tập trung vào những gì mình đã làm, mình biết. CHỈ TIN VÀO BẢN THÂN MÌNH. Không chịu tin ai, không chịu lắng nghe ai. Rồi thất bại như 1 CÚ TÁT cho Phương TỈNH NGỘ!
Phương hạ mình hơn, lắng nghe nhiều hơn, hỏi nhiều hơn, học từ những bạn trẻ, học từ những người già, học bất kỳ ai ngoài chợ trong xóm…
Những câu chuyện mà họ đã trải qua giúp Phương đi nhanh hơn, trưởng thành hơn. Phương được mở rộng tầm nhìn, thấy sự việc từ nhiều góc độ khác nhau.
Cũng có đôi lúc, khi nhận lịch tham vấn đồng hành xây Phễu bán hàng, bán khóa học – Phương gặp nhiều CÁI TÔI y hệt mình lúc trước.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Ngược lại, Phương lại thấy việc hạ mình NHẪN để học hỏi ĐƯỢC nhiều hơn.
ĐƯỢC mối quan hệ,
ĐƯỢC tiền bạc,
ĐƯỢC kiến thức,
ĐƯỢC tình cảm,
ĐƯỢC tự do.
Như vậy ĐƯỢC quá nhiều rồi còn gì!
Năm nay, Tết lại về,…Nôn nao, háo hức…Phương như đang được quay về tuổi thơ của mình vậy.
Tết rồi, bạn dự định gì có năm 2025 chưa?

