Nếu bạn từng có suy nghĩ rằng: “ráng kiếm nhiều tiền để được về quê nhiều hơn” thì nên đọc hết bài này nhé.
Cuối tuần vợ chồng Phương hay dẫn con gái về quê.
Không khí mát mẻ trong lành, gió mát rượi. Mùa nắng cùng con trồng rau tưới cây, mùa mưa nằm ôm con ngủ nghe tiếng mưa lộp độp trên mái tôn nhà.
Ấm áp, sum họp và trọn vẹn bình yên.
Cứ mải miết đi nơi này chốn nọ cuối cùng không đâu bằng quê mẹ. Vườn cây xanh mát rợp bóng dừa, những bữa cơm đạm bạc cùng rau sống với cá kho tiêu thơm sực mũi vậy mà ngon đến lạ.
Con gái Phương được học hỏi khám phá với thiên nhiên. Thích theo ông ra vườn hái cam hái xoài, phụ bà hái rau cắt bí. Giờ cứ theo năn nỉ mẹ cuối tuần được về quê chơi.

Hồi trước Phương cứ nghĩ ráng kiếm nhiều tiền để có thời gian với cha mẹ hơn.
Nhưng khi có điều kiện đủ tốt thì lại bị công việc bó buộc. Không đi đâu làm gì mà yên tâm được!
Cứ ráng thêm vài tháng tuyển nhân sự mới thay, rồi ráng thêm vài tháng qua tết….lẩn quẩn!
Rồi 1 ngày Phương nhận ra cha mình chậm chạp hơn, ông không nghe được hết kịp những gì cháu gái nói. Ông bà ngày nào cũng đèo nhau đi châm cứu.
Khoảnh khắc đó…Phương nhận ra mình đã sai!
Cha mẹ đợi mình mỗi ngày, nhưng tuổi già thì không chịu đợi! Cho nên “tốc độ kiếm tiền” của mình nhanh hơn “tốc độ già đi” của cha mẹ thôi thì chưa đủ!…
Cần được “tự do thời gian” hơn để ở bên cha mẹ nhiều hơn.
Kiếm tiền để phụng dưỡng, báo hiếu cha mẹ là rất tốt.
Nhưng sẽ tuyệt vời hơn nếu vừa có tiền vừa có nhiều thời gian với cha mẹ lúc về già bởi vì dù họ không nói ra, nhưng họ thực sự nhớ bạn và rất muốn được nhìn thấy bạn!
Đó cũng là động lực để Phương xây dựng “Phễu bán hàng tự động” cho mình. Và giúp nhiều người như khác xây “Phễu bán hàng”.
Bởi vì kiếm nhiều tiền thôi thì chưa đủ, phải có được thời gian để “xài tiền ý nghĩa” cùng với cha mẹ và những người thương quanh mình.

