Hôm qua, P có ngồi cà phê với anh chủ công ty thiết bị vệ sinh. Ngồi nghe anh kể về hành trình hơn 15 năm xây dựng cơ nghiệp.  Tự hào lắm!  60 nhân viên, 2 showroom lớn, nhà xưởng cả ngàn mét vuông.  Đó thực sự là “Một cơ ngơi hoành tráng,” .

Nhưng chỉ vài phút sau:
“Giờ anh đuối lắm em!  Quảng cáo đổ bao nhiêu tiền cũng không có khách…kinh doanh giờ có vẻ khó hơn xưa nhiều….Cứ tới ngày đầu tháng là chi phí cố định phải trả làm cho anh phải ám ảnh 300 triệu, từ lương nhân viên, mặt bằng,….

Mà… cái làm anh sợ nhất là mọi thứ thay đổi nhanh quá, còn anh thì cứ đứng yên.

Anh muốn thay đổi, nhưng không biết… bắt đầu từ đâu bây giờ?”

Nghe câu chuyện của anh thì P bỗng thấy mình của ngày trước. Lúc đó, cũng ngồi nhìn đống việc ngập đầu, mà chẳng biết phải gỡ từ đâu. Quảng cáo thì tốn kém mà khách chẳng đến. Tiền vào một chút, rồi lại chảy đi hết vào đủ thứ chi phí….Cứ ngày qua ngày, áp lực đè nặng hơn, mà mình thì không dám dừng lại, nhiều khi bệnh cũng phải cố bò dậy mà “cày”.

Ông Thành chồng P hay nói:  vợ chồng mình làm cho cố rồi chỉ đi nuôi mấy người chủ mặt bằng…nghĩ lại cũng đúng, mỗi sáng mở mắt ra chưa làm gì là tốn 3,5 triệu tiền mặt bằng rồi.

P nhớ cái cảm giác ấy rõ lắm. Mỗi tối đi làm về, người mệt lả, đầu thì quay cuồng với những câu hỏi kiểu như:
“Mình đang làm gì thế này? Sao mọi thứ cứ tuột khỏi tay mình thế này?”
Mà điều tệ nhất là… không dám chia sẻ với ai, cứ ôm hết vào mình.

Nhưng rồi, một ngày, P quyết định dừng lại. Thay vì lao đầu vào chạy tiếp, P ngồi xuống, nhìn thật kỹ mọi thứ.

“Điều gì đang kéo mình xuống? Cái gì nên bỏ đi, cái gì nên giữ lại? Và quan trọng nhất, mình có dám bắt đầu làm khác đi không?”

Câu trả lời không đến ngay đâu, nhưng P cứ thử từng bước. Đầu tiên là cắt bớt những thứ rườm rà, sau đó tập trung vào những thứ hiệu quả hơn, điều chỉnh mô hình kinh doanh lại, mạnh dạn bỏ những cách làm cũ mà không mang lại kết quả đi – chẳng hạn như thay vì chỉ biết đăng bài lên mạng hay bỏ tiền vào quảng cáo rồi “cầu nguyện” sẽ có khách xem và mua hàng thì mình sẽ làm cách khác hơn như chủ động cung cấp những thông tin giá trị để hút đúng khách hàng tiềm năng về, rồi mỗi ngày sẽ “nuôi dưỡng” bằng những thông tin có chủ đích rồi dần chuyển đổi họ thành người mua hàng.

Và cái hay nhất là… P nhận ra mình không cần phải “hỗn loạn” mỗi ngày nữa, mà công việc vẫn tiến triển tốt.

Giờ đây, P không chỉ làm được cho mình mà còn đồng hành cùng nhiều anh chị chủ doanh nghiệp khác, giúp họ thoát khỏi cái vòng lặp mệt mỏi này. Nhìn họ thay đổi, P càng thấy những gì mình đã trải qua thật đáng giá.

Vậy nên, nếu bạn cũng đang cảm thấy bế tắc như anh ấy, thì đừng ngồi đó thở dài nữa.

Đứng dậy, làm gì đó đi!

Ngày mai không chờ bạn đâu.